Thứ Bảy, 26 tháng 6, 2010
Thứ Tư, 23 tháng 6, 2010
Thứ Năm, 10 tháng 6, 2010
Đái bậy
Cách đây đâu chừng tháng gì đó, mình có nhớ là xem trên mạng một em Trung quốc đái bậy ngoài đường mà lại ngay giữa bùng binh thì phải? Tìm lại xem chỗ nào mà chịu. Tìm lại để lấy hình ảnh cho entry này thôi chứ không có ý gì nói xấu Trung quốc cũng như ai cả. Hahaha
Khi nhìn thấy hình ảnh đó mình không khỏi buồn cười và nghĩ lại khi mà gữa đông người vậy, mót quá thì làm sao? Xung quanh không thấy có chỗ để xả thì như thế nào? Haha, ngay năm ngoái thôi nhé. Giữa trời Tây xinh đẹp, mình cùng một đoàn đi dự Hội chợ Bia Munich. Lúc đến vòng ngoài của ngày khai mạc, mình cùng thằng bạn đến sớm để chờ đoàn. Chúng mình đi đánh lẻ nên phải nhập đoàn lại mà. Nhìn sang phía bên kia, mình chỉ cho Hùng là mấy thằng Tây đang đái vào gố cây như dân mình kìa. Hùng cười nói, anh xem dưới mấy bảng Quảng cáo kìa, nhìn ra thì thấy mấy nàng đang tụt váy làm động tác xả e...Cười và định lấy máy ảnh chụp mà không kịp . Hahaha. Đấy. tây cũng như tàu và liệu có giống ta không? Ta thì đầy, cái vụ này đi đâu chả thấy. Cũng chẳng nói thêm cái này nhưng kể lại chuyện mình hồi năm 93 của thế kỷ trước.
Ngày đó mới chuyển về đơn vị mới, lại được đi Sài gòn cùng GD về tập huấn nghiệp vụ cháy do Munic RE giảng. Được đi là khoái quá rồi, nhưng bác GD này tính kỹ nên phải đi tàu lửa, không được đi máy bay. Mà thôi nói cái vụ tập huấn làm gì mà chỉ nói là vụ đái bậy thôi. Hôm đó, tôi gặp bạn cũ ở nhà nó, đường Ngô Tùng Châu và bây giờ là Lê Thị Riêng đó, trong hẻm. Lâu quá không gặp nên mấy anh em nhậu nhẹt, bù khú từ trưa đến chiều. Say sưa mò về KS ở gần đó là KS Công đoàn và bây giờ hình như là tên gì đó không nhớ nữa. À Rạng Đông bây giờ. Đang đi về ngang bùng binh thì trời ơi là mót, nhìn quanh không thấy có thể chỗ nào xả được. Sài gòn bây giờ đông hơn những năm trước quá nhiều nên không có chỗ nào là vắng. Mà sao bây giờ. Chạy đi chạy lại chịu hết nổi thế là mình quyết định tè bậy nhưng là tè ra quần. Hahaha. Thế là như thường vừa đi vừa tè như không. Người nhẹ nhàng hẳn và về đến KS tỉnh bơ, lên thang máy và chui ngay vào phòng. Thế là tắm và gọi người lên giặt áo quần. Chuyện chẳng có gì thế mà sau này kể lại chẳng ai tin, vì làm gì mà chây như thế. Hahaha. chẳng biết chây hay không nhưng còn hơn đứng giữa đường đái bậy.