Thứ Sáu, 29 tháng 10, 2010

Có nhiều định nghĩa về cái “giàu“.

Định nghĩa nào cũng đúng, tùy theo tâm tư / suy nghĩ / ước mơ / hoài bão của mọi người.
10 năm trước đây, tôi định nghĩa “giàu” không phải là có nhiều tiền – mà là có… rất nhiều tiền. Nhiều tiền có nghĩa là có nhà cao cửa rộng, có xe hơi, có máy bay, có du thuyền, có… bla bla bla… Nói chung là có mọi thứ. Tôi nhìn thần tượng Bill Gates – và ước ao một ngày nào đó tôi cũng như ông ta, dù không trở thành người giàu nhất hành tinh – thì cũng là một người giàu sang quyền quý. Tôi sẽ cố gắng trở thành một nhân viên giỏi nhất, ưu tú nhất, xuất sắc nhất, có được mức lương cao nhất…
Cái “giàu” đó, bây giờ tôi gọi là “giàu sang“.

Năm năm sau, khi đọc cuốn sách “Cha giàu – Cha nghèo” (Rich dad – poor dad), trong tôi hình thành một khái niệm mới về việc đi làm công cho người hoặc làm công cho bản thân mình. Lúc đó hoài bão về việc lập một business riêng để tự làm giàu cho chính mình cao như đỉnh Thái Sơn vòi vọi. Tôi sẽ là một người thành đạt bằng chính đôi tay, trí óc của mình. Sau ngần ấy năm đi làm, tôi sẽ xây dựng được 1 cái gì đó để lại sau này, chứ không phải chỉ là 1 thằng đi làm thuê quần quật suốt ngày.
Cái “giàu” này, tôi cũng chỉ gọi là “giàu sang“.

Giờ đây, tôi lại có một định nghĩa khác về cái “giàu“.
Tôi vẫn còn đó mơ ước sẽ có cái nhà – không phải nhà cao cửa rộng kiểu villa biệt thự, mà đơn giản chỉ là 1 cái nhà nhỏ / xinh đẹp, có được mảnh sân vườn phía trước trồng 1 vài hoa lá. Thật ra ở nhà to để làm gì? Chúng ta cũng chỉ “ở trọ” thôi mà – có ai ăn đời ở kiếp sống mãi đâu.
Tôi đi ở trọ trần gian – đã ở trọ thì một lúc nào đó cũng phải “chuyển” đi nơi khác.

Tôi cũng còn đó mơ ước có nhiều tiền, nhưng không phải cho bản thân mình. Mà cho người thân, cho gia đình, và cho nhiều người đang có mơ ước muốn “giàu” lên như tôi 10 năm về trước. Tiền nhiều rồi cũng thế. Có cố ăn thì cũng ăn no đến cổ rồi cũng ngừng. Ăn có ngon kiểu sơn hào hải vị, gan hùm lưỡi phượng rồi cũng có “giữ” được gì đâu … có chăng là giữ đuơc thêm tý Cholesterol trong máu !

Tôi định nghĩa cái “giàu” có nghĩa là chúng ta “giàu” thời gian, sức khỏe để có thể đi đây đó, để học thêm, kinh nghiệm thêm về cuộc đời và tận hưởng cuộc sống hiện tại. Chứ không phải “giàu” là cứ ra khỏi nhà lúc 7h sáng và trở về nhà lúc 10h tối – lương tháng vài chục nghìn USD – nhưng cứ phải quay cuồng trong con vụ cơm áo gạo tiền. Đến một lúc nào đó mệt mỏi, xuôi tay – mới nhận ra sao mình quá “nghèo” như vậy.

Tôi định nghĩa “giàu” là cả khi không có nhiều tiền, nhưng chúng ta vẫn sẵn lòng đến với người khác bằng cả tấm lòng giàu tình thương. Sẵn sàng giúp người khác trong khả năng mà mình có thể. Và biết tận hưởng cái “giàu” ngay cả trong cuộc sống khốn cùng. Địa ngục ở đây, và Niết Bàn cũng chính ở đây. Hạnh phúc là tự tại giữa khổ đau. Địa ngục hay Niết Bàn cũng do chính ta mà ra cả.
Tôi vẫn gọi đó là “giàu -"sang".

Giàu sang có nghĩa là bạn giàu – nhưng khi chết đi, bạn phải sang nhượng lại toàn bộ những gì bạn có cho người khác, và chẳng mang được theo mình bất kỳ cái gì cho một cuộc sống mới. Nhiều người rất giàu, có rất nhiều tiền. Họ có cái may mắn có nhiều cơ hội để “làm giàu” hơn người khác, nhưng tiếc thay họ chỉ biết chiếm đoạt, ôm giữ – mà không biết chia sẻ cho bất kỳ ai điều may mắn đó.

Giàu có có nghĩa là khi chết đi, bạn vẫn còn có cái để mang theo… Sau ngần ấy năm quần quật, tôi sẽ để lại cho người và cho cả chính mình những cái mà sẽ không mất đi khi tôi chết. Cái mà nhà Phật hay gọi là: “công đức, phước báu“…
Tôi gọi đó là “giàu - "có".

Của nào bằng của làm lành ,
Cho đi có nghĩa để dành bấy nhiêu.
 
(Sưu tầm)

Thứ Tư, 27 tháng 10, 2010

Titanic Việt Nam ......

Chuyện kể rằng, ban đầu, đoàn làm phim Titanic định quay ở VN.

...............................................

Đêm. Đại dương đen ngòm. Bầu trời đầy sao. Trên chòi cao, người hoa tiêu của tàu Titanic chăm chú nhìn về phía trước. Bỗng anh hốt hoảng:

- Có một núi băng phía trước tàu khoảng 10 km.

Tin đó lập tức được gửi tới phòng hoa tiêu trưởng. Ông này bận dự lễ cắt băng khánh thành câu lạc bộ bida trên tàu. Nhận được tin, ông lắc đầu:

- Phải mang ra phường xác nhận xem núi băng đó thuộc về ai thì tôi mới có hướng giải quyết.

Một bức điện cấp tốc được gửi về phường xin xác nhận ngay, nhưng cô văn thư giữ con dấu lại nghỉ vì nhà có đám giỗ, còn chủ tịch phường thì hiện đang đi nghỉ mát theo lời mời của Ban quản lý dự án giải phóng mặt bằng.

- Núi băng còn cách tàu 5 km - Hoa tiêu lại báo xuống.

Tin được chuyển ngay xuống thuyền phó. Ông ta vội vã triệu tập một cuộc hội thảo với chủ đề Băng trôi - Thực trạng và giải pháp. Giấy mời hội thảo đề 3AM, nhưng 4AM vẫn chưa đủ số đại biểu vì chưa rõ là có tiền ăn sáng hay không, đồng thời nhân viên cũng báo cáo lại là một số đại biểu đang mải chơi tú Strip nên không thèm nhận giấy mời. Cuối cùng thì buổi hội thảo cũng vẫn được tổ chức lúc 4.30AM sau khi Chủ tọa tuyên bố có tiệc đứng sau buổi họp. Các tham luận đều không đưa ra hướng cụ thể gì, chỉ nhấn mạnh là cần phối hợp giải quyết nhịp nhàng và đây là trách nhiệm của tất cả các ban ngành. Cuối buổi, Chủ tọa kết luận dõng dạc:

- Cuộc họp hôm nay chúng ta đã được nghe nhiều ý kiến phát biểu có giá trị cao về cả lý thuyết lẫn thực tế. Các ý kiến đã chỉ ra được tầm nguy hiểm của hiện tượng băng trôi và đưa ra một số giải pháp giải quyết. Các giải pháp tuy còn nhiều tính chất "trừu tượng" và đôi chỗ mâu thuẫn với nhau, nhưng thật khó để có thể kết luận ý kiến nào đúng, ý kiến nào sai. Đây chính là tiền đề để chúng tôi sẽ tiếp tục tổ chức một buổi Hội thảo nữa vào ngày này năm sau. Xin cám ơn quý vị và mời quý vị dùng tiệc. (Clap clap)

- Băng còn cách tàu 100m - hoa tiêu hét lên.

Tin này đến tai thuyền trưởng. Ông vội vã ra lệnh:

- Lái tàu, lùi lại.

- Dạ báo cáo anh, em chưa học lái tàu đi lùi ạ.

- Thế sao bảo có bằng lái tàu thủy???

- Dạ, thú thiệt là bằng này em... "mua" ạ.

- Hả???... RẦM!!!

Sườn tàu va vào núi băng. Nước ào ào chảy vào các phòng.

Trên giường ngủ, diễn viên nam do DiCaprio thủ vai thức dậy trước tiên. Anh lay những người xung quanh:

- Dậy mau lên, nước ngập.

Mọi người ngái ngủ ngó xuống rồi càu nhàu:

- Mưa thì nước ngập, có chi đâu.

- Nhưng mà ngập đến đầu gối rồi!

- Bực quá, khu phố tôi ở mỗi khi mưa dù là mưa nhỏ mà đều ngập đến bụng cơ, thế này nhằm nhò gì - Rồi họ ngủ tiếp.

Hốt hoảng, DiCaprio rút điện thoại di động gọi cho diễn viên nữ Kate Winslet để báo tin. Trong máy vang lên một giọng ngọt ngào: "Thuê báo quí khách vừa gọi hiện đang ngoài vùng phủ sóng hoặc tắt máy, xin vui lòng liên lạc lại sau. The number you've called...".

Kêu trời vì thất vọng, DiCapio chạy ào lên phòng người yêu, kéo cô chạy lên bong.
Đôi tình nhân dìu nhau lên những bậc thang chật hẹp. Lúc này trong tàu đã nhốn nháo vô cùng.

Dòng người đang xô đẩy bỗng chựng lại.

- Kẹt xe.

DiCaprio cáu:

- Trong tàu thuỷ làm sau kẹt xe được?

Bà con giải thích:

- Được. Xe mấy ông thuỷ thủ nhập lậu giấu kỹ, bây giờ nước ngập ai cũng lôi ra nên kẹt cứng rồi.

Đôi uyên ương lao tới chỗ để xuồng cấp cứu. Còn rất nhiều chỗ trống. Hai người định nhảy xuống xuồng thì một nhân viên chặn lại:

- Yêu cầu anh chị mua vé.

- Chúng tôi mua vé tàu rồi mà? - Winslet kêu to.

- Vé tàu khác, vé xuồng khác - Anh nhân viên giải thích - Y như ở công viên, vé vào cửa đâu kèm vé trò chơi!

DiCaprio đành thò tay vào túi, rút ra tờ 100 USD. Người bán vé cầm lấy, điện thoại vào đất liền hỏi tỉ giá chính thức. Cô trực tổng đài cho biết là 8 giờ sáng mới có giá mới, còn nếu tính theo giá hôm qua thì DiCaprio bị thiệt 2 chục ngàn. Đang giằng co thì có một bà béo chạy lại đon đả:

- Anh giai để em đổi theo giá ngoài, vừa nhanh vừa cao hơn.

Tính ra theo cái "giá ngoài" đó thì DiCaprio chỉ bị thiệt có 18 ngàn mà thôi.

Đúng lúc nguy cấp thì điện tắt phụt. Thiên hạ la rầm trời đất. Thuyền trưởng chạy tới quay điện thoại hỏi lý do. Suốt tiếng đồng hồ máy bên kia cứ bận liên tục, cuối cùng thuyền trưởng phải cử thuyền phó xuống tận nơi thì được thông báo:

- Một con chuột chạy lụt mắc kẹt ở đường dây và đã bị nướng chín vàng khiến đường dây chập mạch. Phải tìm ngay một con mèo.

Lúc này mối nguy hiểm đã cận kề. Tàu Titanic kêu răng rắc như răng bà lão và gãy làm đôi. Tất cả tranh nhau xuống xuồng và tranh nhau phao cấp cứu. Lượng phao ít hơn lượng người nên đôi tình nhân chỉ được có một chiếc. Họ cứ nhường nhau, nước mắt đầm đìa rất cảm động. Âm nhạc nổi lên tha thiết. Hơn một ngàn rưởi hành khách sắp chết đuối vì thiếu phao. Tàu sắp chìm sâu xuống đại dương. Bỗng nhiên thuyền trưởng vụt nhớ lại kỳ thi tốt nghiệp THPT của mình. Ông cởi chiếc phao trên thân, đưa vào máy Photocopy nhanh chóng in ra hàng ngàn chiếc. Thế là hành khách ai cũng có đủ, thậm chí một người được dăm bảy loại phao. Một điều lạ là trên các loại phao này lại ghi chi chít những công thức toán học, các bài văn mẫu. Nhưng lúc nước sôi lửa bỏng thế này, có phao là tốt rồi nên cũng không ai để ý mà đều ôm phao nhảy ào xuống biển.

Titanic chìm xuống. Tất cả mọi người đều nổi lên. Pháo bông bắn rực trời. Trên nền trời đêm hiện lên dòng chữ: Tỷ lệ "nổi" đạt 100%. Caprio và Winslet ôm nhau hôn thắm thiết!

Bộ phim kết thúc.


DH

Thứ Năm, 21 tháng 10, 2010

Về nơi nguồn cội

Từ nhỏ đi học, mình vẫn được nghe thầy cô giáo giảng:

 “Cáo chết ba năm quay đầu về núi”. Nhưng hóa ra không

 chỉ có loài cáo mới hướng về nơi cội nguồn để chết.

 Những con cá hồi đỏ, sinh ra ở vùng nước ngọt. Sau ba

 năm vùng vẫy ngoài biển khơi, vẫn gắng tìm về đầu

 nguồn con sông nơi mình được nở ra từ trứng. Lao mình

 vào đá để làm tròn nghĩa vụ duy trì nòi giống và…

 chết.


Một người bạn gửi cho mình bài viết này qua email. Anh

 kể lúc còn nhỏ có lần anh đã chê bữa cơm của mạ. Mạ

 nói: “cực chi mạ cũng nuôi nổi tụi bây thành người”.

Đã là MẸ, ở đâu hay loài nào cũng vậy!


Cuộc di cư lớn nhất của cá hồi đỏ trong 100 năm

- Khoảng 15.000 người đã đổ về tỉnh British Columbia

 của Canada để chứng kiến một trong những hiện tượng

 bí ẩn của tự nhiên: cuộc di cư khổng lồ của cá hồi

 đỏ, được cho là lớn nhất trong 1 thế kỷ trở lại đây.


Dự kiến, khoảng từ 6-8 triệu con cá hồi đỏ sẽ di cư

 tới sông Adams thuộc khu vực Shuswap của tỉnh British

 Columbia trong năm nay và đây được xem là cuộc di cư

 lớn nhất của cá hồi đỏ kể từ năm 1913.


Cá hồi đỏ là một trong các loại cá sống ở nước mặn và

 sinh sản ở nước ngọt. Cá hồi đỏ thường đẻ trứng trong

 vùng nước nông trên sông Adams vào tháng 10 hàng năm.

 Sau khi phát triển trong vùng nước ngọt khoảng 1 năm,

 những con cá nhỏ nở ra từ trứng sẽ di cư ra biển và

 sống ở đó khoảng 3 năm rồi quay trở lại chính nơi

 chúng được sinh ra.


Loài cá hồi khi di chuyển định hướng bằng mùi. Mỗi con

 cá nhớ đều nhớ mùi của dòng sông nơi nó sinh ra. Khi

 di chuyển qua đại dương trở về con sông sinh sản, con

 cá sẽ tìm thấy đường của nó một cách hoàn toàn bản

 năng vì mùi vị thân quen càng gần càng trở nên rõ

 rệt.


Khi vào lại vùng nước ngọt, cá hồi sẽ không ăn và

 chuyển sang màu đỏ sáng.


Cá hồi có khả năng bơi ngược sông, vượt qua các dòng

 nước chảy xiết trong hành trình dài gần 500km từ biển

 tới sông Adams. Sau khi đã trở về nhà, chúng đẻ trứng

 rồi cuối cùng kiệt sức và chết. Trứng sau đó nở ra

 con non và con non lại hành trình ra biển.


Hiện tượng di cư bí ẩn của cá hồi luôn thu hút sự quan

 tâm của du khách đến với sông Adams. Tại công viên

 Roderick Haig-Brown cạnh sông Adams - địa điểm quan

 sát cá hồi đẻ trứng tốt nhất, bầu không khí tại khu

 vực vốn yên tĩnh này đã trở nên nhộn nhịp giống lễ

 hội đường phố.


Brian Riddell, chủ tịch kiêm giám đốc điều hành Quỹ cá

 hồi Thái Bình Dương, gọi cuộc di cư khổng lồ lần này

 là “điều bất ngờ thú vị” khi số cá hồi đỏ di cư nhiều

 gấp đôi so với dự đoán trước đó.


Với việc bộ Nghề cá và Đại dương Canada đã cho phép

 các ngư dân thương mại đánh bắt 13,6 triệu cá hồi

 trong năm nay, chưa kể lượng cá do các nhóm khác 

đánh bắt, ông Riddell ước tính khoảng 7-8 triệu cá

 hồi, hơn nửa số đó là cá cái, sẽ trở về sông Adams

 trong mùa đẻ trứng năm nay, kéo dài hết tháng 10.


Cuộc di cư của cá hồi đỏ trên sông Adams:

Hàng triệu cá hồi đỏ di cư tạo nên một cảnh tượng

 ngoạn mục.

Cá hồi nhuộm đỏ nước sông.


 

Rất đông du khách tới chiêm ngưỡng hiện tượng bí ẩn.





 

Cá hồi chết sau khi đẻ trứng.


Từ blog Thanh Chung


Thứ Hai, 4 tháng 10, 2010

Chán

Vào được bằng cách vượt tường lửa nhưng mất nhiều tính năng quá. Cứ thử xem viết vài dòng xem sao ? Chữ bây giờ cũng không thể to được vì có phông và màu nữa đâu? Đọc cập nhật trong inbox cũng không có ? Hehe, dù sao vẫn tự khen là mình giỏi vì đã mò và vượt qua được.