Thứ Bảy, 29 tháng 5, 2010

Mất điện

Cũng không có ý định viết gì nhưng vì mất điện nên thử vào mạng bằng điện thoại xem sao? Vào được rồi thì cũng thử mấy dòng xem sao, cho biết cảm giác trực tuyến cùng toàn thế giới và tự nhiên thâý sướng như mình là Nhà báo tường thuật tại chỗ ấy nhé. Hehe, chỗ mình ở đang tối câm tối mò này, hôm qua cho điện cả ngày là nhờ phật đản này. Cũng là nhờ nhà mình xung quanh toàn chùa là chùa này. Đường nhà mình có chùa Từ đàm là trung tâm phật giáo này. Mình đang nằm trên võng và ở trên lầu này, nghe tiếng ếch ộp inh ỏi của hồ non bộ trong sân nhà mình và bây giờ phải xuống ăn cơm vì thằng con đang gọi đó.
Entry này là thử nghiệm khi vào mạng bằng điện thoại thôi nhé. Hahaha

Thứ Hai, 24 tháng 5, 2010

Song From A Secret Garden trong chiều mưa xứ Huế

Mấy hôm nóng quá trời, trưa chiều nay được một trận mưa dài và mát, ngồi bên cạnh sông Hương ngắm cầu tràng tiền vì không về được, nhìn giọt cà phê tí tách tự nhiên nhớ bài trên Tuần Việt nam ngày nào.

Nhạc của Secret Garden nghe thật buồn. Nhưng nỗi buồn trong âm nhạc của họ không ủy mị, bi lụy, mà nhẹ nhàng, sâu lắng và thanh tao. Chúng tựa như những dòng suối nhỏ, dịu dàng cuốn đi những âu lo, ưu phiền trong tâm hồn mỗi người

 

Những giọt nhạc Song From A Secret Garden
chậm rãi gieo vào lòng như những giọt mưa
Huế mùa này...

Ta có thể dễ dàng cảm nhận được âm thanh của những "giọt piano lóng lánh". Chúng ngân lên như tiếng những hạt mưa rơi bên thềm. Từng giọt. Từng giọt. Chậm rãi... đưa tôi vào giai điệu của bản nhạc buồn Song From A Secret Garden.

Nếu ai đó đến với Huế vào thời gian này, rồi bắt gặp một cơn mưa chiều, có lẽ họ sẽ cảm nhận được nét buồn riêng của những cơn mưa ở đất kinh kỳ xưa. Chậm rãi và gấp gáp... Êm ả và ồn ào...

Từng giọt mưa
thả mình xuống những con đường nhỏ. Những chiếc lá úa vàng lốm đốm đỏ nấc lên tiếng rắc nhè nhẹ. Rồi lá lìa cành không hối tiếc, và khẽ rơi nghiêng xuống vệ đường...

Lá ơi, sao không rụng về cội mà cuốn theo những dòng nước lững lờ trôi... Rồi sẽ đi về đâu, lá ơi?...

Huế giống như một cô bé bị ức chế cảm xúc. Để rồi đôi khi không thể kìm nén nổi nữa, thì nước mắt lưng tròng như chực trào ra. Những hạt mưa chiều vẫn cứ rơi. Mọi người đều ở trong nhà "trốn" mưa. Từng con đường vắng, chỉ những hàng cây xanh nhạt nhòa dưới bầu trời xám xịt...

Ven đường là một dáng phụ nữ lúi cúi chỉnh lại tấm bạt che mưa cho cái quán nho nhỏ bày bán vài ba thứ lặt vặt. Thấp thoáng xa xa là bóng hình bác xích lô đang hối hả guồng xe để giao hàng đúng giờ.

Có một nét chấm phá giữa bức tranh mang màu buồn. Đó là màu đỏ thẫm của một chiếc ô, che đầu cho đôi tình nhân đang kề vai dìu bước trong mưa... Còn tôi giờ đây tự thưởng cho mình một tách cà phê sữa nóng, rồi lặng lẽ mở bản nhạc Song From A Secret Garden mà tôi yêu thích, cũng là người bạn thân thiết một thời đã qua.

Có gì dai dẳng, bướng bỉnh mà buồn bã và ám ảnh như mưa Huế của tôi?
Nguồn: webshots.com

Không còn xa lạ như 5 năm về trước, giờ đây Secret Garden được xem là một trong những ban nhạc New Age được biết đến nhiều nhất. Đặc biệt là khi siêu phẩm You Raise Me Up của họ được đông đảo khán thính giả khắp thế giới yêu thích.

Tôi điều chỉnh chùm bản nhạc Song From A Secret Gardenchơi ở chế độ Repeat. Rồi khẽ nhấp một hớp thứ chất lỏng màu nâu ngọt ngào. Chầm chậm nhắm mắt lại, tôi đi tìm lại những cảm xúc xưa. Đó là cái cảm xúc về nỗi buồn xao xuyến, mênh mang, để rồi lâng lâng niềm vui thích ngọt ngào...

Có lẽ là tôi đang có cùng xúc cảm với những nhân vật trong cuốn tiểu thuyết phát hành năm 1911 The Secret Garden của nữ văn sĩ Frances Hodgson Burnett. Tiểu thuyết này đã được độc giả khắp thế giới bầu chọn là 1 trong 20 cuốn sách thiếu nhi hay nhất mọi thời đại.

Sau này khi có con, tôi sẽ đọc những cuốn truyện thiếu nhi cho chúng nghe trước giờ đi ngủ. Trong đó chắc chắn sẽ có The Secret Garden - câu chuyện kể về những đứa trẻ bất hạnh vượt lên nghịch cảnh, đem lại biết bao niềm vui cho những người xung quanh. 

The Secret Garden đem lại nhiều cảm xúc,
như đưa mỗi người về lại
những ngày tháng ấu thơ

Nhân vật chính là một cô bé vô cảm học cách để yêu thương và một cậu bé tàn tật học cách bước đi trên chính đôi chân của mình.

The Secret Garden mang màu sắc cổ tích, đầy kịch tính, chứa đựng nét huyền bí cộng thêm một chút ly kỳ của trường phái văn học Gothic, thể hiện qua hình ảnh tòa nhà cổ với những âm thanh rùng rợn vang vọng.

Bạn đọc sẽ thực sự bị mê hoặc bởi sự lôi cuốn kỳ diệu của cốt truyện. Mỗi người sẽ tự tìm thấy hình ảnh của chính mình với những ký ức và hoài niệm, những ước mơ của thuở ấu thơ...

Và sẽ chẳng có gì ngạc nhiên nếu bạn bỗng nhiên bật khóc... Thế nên, hãy thưởng thức tác phẩm này ở một nơi thật yên tĩnh, khi bạn đang ở một mình, hay bên cạnh một ai đó thật đặc biệt.

Tôi tin là cách đó sẽ mang lại cho bạn những cảm xúc mà tác giả muốn gửi gắm. Cũng giống như lắng nghe Song From A Secret Garden vậy...

Những bản nhạc đó cho ta lắng nghe tiếng lòng mình. Nó giúp mỗi người vượt qua những khó khăn trong cuộc đời. Đó là bản nhạc của thiên nhiên kỳ diệu, như muốn được sẻ chia trước nỗi đau của con người, cũng là giai điệu của tình mẫu tử thiêng liêng cao cả.

Trở về với thực tại, những hạt mưa vẫn đang bên thềm nhà... Chúng như muốn hòa tan vào những giọt piano, để mở đầu bản nhạc nghe thật buồn. Chầm chậm... Sâu lắng... Giọt piano như muốn len lỏi mọi ngóc ngách trong không gian, băng tới những góc cạnh sâu thẳm nhất của tâm hồn.

Rồi tiếng đàn violin da diết ngân lên như tiếng khóc ai nghẹn lời, để kéo nhịp của bản nhạc lắng lại, đưa nỗi buồn của ta đến cực điểm. Để rồi trên đỉnh cao của nỗi sầu muộn, ta chợt nhìn xuống và nước mắt tràn mi... Ta cảm thấy tâm hồn mình thoáng đãng hơn, và nỗi buồn đã nguôi ngoai biết nhường nào...

Giai điệu cứ ngân nga mãi, như muốn kéo dòng cảm xúc của tôi lại... Để hồn tôi chìm trong suy ngẫm, trầm tư...

Âm thanh violin du dương, đều đều, chầm chậm ru lòng tôi... Chúng tựa như những chiếc cánh hoa phượng cuối cùng rơi giữa bầu trời mang một màu cô đơn.

Giai điệu chảy dài, khiến tôi liên tưởng đến dòng sông Hương thơ mộng lững lờ trôi... Hương Giang chiều thu nước sông trong ngần, trong như đôi mắt người con gái mà tôi đang nhớ về...

Dòng giai điệu vẫn cứ thế nhẹ nhàng trôi như nước qua cầu. Nhưng mỗi lần tiếng nhạc ngân lên, là mỗi lần trong tôi vơi đi một ít nỗi buồn. Thanh âm này tiếp nối thanh âm khác, quyến luyến, bịn rịn không muốn xa rời nhau, dễ làm xao xuyến lòng người.

Ôi những thanh âm violin réo rắt và gấp gáp, dịu dàng và sâu lắng! Tiếng vĩ cầm của Fionnuala Sherry đã thể hiện rất chân thực cái hồn của bản nhạc.

Tâm hồn của nhạc khúc như một người bạn, luôn sẵn sàng chia sẻ cảm xúc với người nghe, để nhân lên niềm hân hoan, và gạt đi những nỗi buồn sâu lắng. Tiếng kèn clarionet đưa giai điệu trôi về những nốt nhạc cuối cùng. Tôi như chợt bừng tỉnh sau cơn mê... Để rồi những nỗi buồn đã vơi đi rất nhiều, và tôi cảm thấy yêu cuộc đời này hơn.

Chàng Piano Rolf Lovland đã tìm thấy
nàng Violin Fionnuala Sherry, để rồi
bắt đầu những câu chuyện kể bất tận
bằng âm nhạc từ Secret Garden...

Song From A Secret Garden được xem như là “theme song” của ban nhạc Secret Garden. Rolf Lovland (nhà sản xuất, người sáng tác nhạc, chơi piano và keyboard của ban nhạc) từng tâm sự rằng: "Ở đâu đó trong tâm hồn mỗi chúng ta đều có một Khu vườn bí ẩn.

Khu vườn là nơi ta tìm đến để ẩn mình, để được chia sẻ mỗi khi ta gặp chuyện đau buồn. Đó cũng là nơi ta được nghỉ ngơi sau những ngày làm việc vất vả. Hay đơn giản hơn, đó là nơi mà ta có thể ngồi một mình để trầm ngâm, suy tư...

Nhiều năm trôi qua, chúng tôi đã tìm đến khu vườn này, và mong muốn tìm thấy sự hòa quyện của cảm xúc cùng với những giai điệu. Nhạc phẩm mà bạn đang thưởng thức, là những gì chúng tôi đã thu nhặt được trong những lần tìm kiếm đó.

Điều này thể hiện uớc muốn chân thành của chúng tôi, được hé lộ một phần Khu vườn bí ẩn của mình, để được chia sẻ những tâm sự cùng với các bạn".

Sinh ra và lớn hơn ở Huế, tôi hiểu những cơn mưa mùa đông xối xả, dai dẳng của Huế là như thế nào. Tôi ghét chúng vì sự ướt át, lạnh lẽo và bất tiện mà chúng mang lại. Nhưng những cơn mưa giông bất chợt của mùa hạ - thu, cùng với bản nhạc Song From A Secret Garden, lại thường mang đến cho tôi những cảm xúc lãng mạn...

Giờ đây khi thành phố sắp về đêm, chỉ còn mình tôi đứng dưới mái hiên trống trải. Tôi thả hồn mình vào từng giọt mưa nhỏ li ti bay bay trước cột đèn vàng. Một luồng cảm xúc nhè nhẹ, cứ miên man mãi trong tâm khảm. Lòng tôi bỗng nao nao đến lạ kỳ. Để rồi hồn tôi chìm dần, chìm dần trong dư âm của những giai điệu êm đềm...

Có một điều mà rất ít người được biết. Đó là lúc đầu, bản nhạc này có tên là Piano piece in C Minor. Sau đó Rolf Lovland phát hiện thấy tài năng xuất chúng của Fionnuala Sherry, và mời cô cùng thành lập ban nhạc Secret Garden. Họ phối lại bản nhạc với đầy đủ những cung bậc âm thanh trầm bổng, giàu cảm xúc của dương cầm và vĩ cầm...

Kể từ đó, “chàng” piano không còn cô đơn nữa khi luôn có “nàng” violin kề bên. Với những tiếng đàn dịu dàng và ngọt lịm, chúng cùng nhau tạo nên bản nhạc hoàn chỉnh Song From A Secret Garden.

Tôi xem bản nhạc này như một người bạn. Đó là một người bạn đặc biệt, một người bạn trung thành. Mỗi khi tôi cần đến, bạn luôn ở bên tôi, chậm rãi xua đi những nỗi ưu phiền, tặng cho tôi một sức sống mới.

Song From A Secret Garden ơi, giờ đây tôi đã tìm thấy một người con gái hiền hậu. Người con gái mà tôi thực sự mong muốn được chia sẻ những vui buồn của cuộc đời. Khi xa người ấy, tôi lạc mình trong nỗi nhớ nhung. Còn khi ở bên cạnh người, tôi thấy lòng mình bình yên vững chãi.

Nhờ có người con gái ấy, sẽ chẳng có nỗi buồn nào có thể làm tôi gục ngã. Và cũng nhờ người ấy, tôi đang sống mỗi ngày tốt đẹp hơn... Như The Secret Garden mến yêu của tôi vậy!

  •  Nor

Thứ Ba, 18 tháng 5, 2010

Đọc lại Xuân Diệu

Gửi cho bạn đường line xem bộ phim Câu chuyện xô viết. Bạn cám ơn và gửi lại bài thơ của Xuân Diệu viết  năm 1955-1957 từ thế kỷ trước, bạn có bản nguyên gốc. Đòi thêm, bạn gửi cho Tiểu luận trích đoạn. Thấy hay hay khi nghĩ rằng thời xưa nó thế, không viết thế thì làm sao mà sống được. Post lên cho bạn bè suy ngẫm một thời và bây giờ ra sao ?

ĐI TỚI MẠC TƯ KHOA

…..

……

 

Mạc tư khoa!

Nói đến tên, đã sung sướng chan hoà!

Trái đất đi giữa tinh cầu hãnh diện

Trên mình có Mạc tư khoa:

Có Liên xô, nước xã hội của ta,

Không người đói, không còn người dưới ách.

Trên điện Krem-linh

 Ngôi Sao Đỏ của Tháng Mười hiển hách,

Lữa bùng cao trong giông tố đấu tranh

Ngọn hải đăng trên mặt biển hoà bình.

 

Ta đi tới Mạc tư khoa phía trước

Cơm áo, mặt trời, nụ cười, suối nước,

mộng nghìn xưa thành sự thực nên thơ,

Mỗi người tâm niệm ước mơ

Trong đời được thấy Liên xô một lần;

Nghe Mạc tư khoa mỗi phút mỗi gần,

Trái tim ta rạng, tinh thần ta trong

Bánh xe lữa quay vòng thép sáng,

Cánh tàu bay lướt áng mây xanh;

Đường rút ngắn, gió bay nhanh,

Bốn phương quây lại Kinh thành Ngôi sao.

Người chưa thấy ngẩng cao trông ngóng;

Kẻ thấy rồi lồng lộng thêm tin;

Người đang đi tới trông lên

Chưa xem tầu điện, chưa nhìn dòng sông,

Đã giơ tay đón ánh hồng,

Nhìn Ngôi Sao Đỏ ở trong tâm hồn.

 

Mười năm trước, cuộc đời ta tăm tối,

Ngàn trùng đêm xa lối Mạc tư khoa;

Dân tộc ta mất nước, tan nhà;

Ta u uất nghẹn lời ca giữa cổ.

Đường tranh đấu có Ngôi Sao Đỏ,

Nước ta nay đã một nữa trời hồng;

Dân ta thề dẹp biến nốt đêm đông;

Đứa con nước Việt được lên đường rực rỡ

Tới Bắc kinh, cửa Thiên an tới đó,

Tới đời vui, tới Mông cổ tươi cười…

Mạc tư khoa! tới đây rồi!

Muốn hôn mảnh đất sáng ngời Liên xô.

Tháng 8, tháng 9-1955

XUÂN DIỆU

 

 

Xuân Diệu
Những bước đường tư tưởng của tôi
(Tiểu luận và phê bình văn học)
 
Từ phen đá biết tuổi vàng, Tình càng thấm thía, dạ càng ngẩn ngơ

Tôi không dám nói đã biết được tuổi vàng, vì chủ nghĩa Mác Lê-nin có một con đường phát triển vô cùng tận. Tôi chỉ muốn nói càng ngày tôi càng yêu, hiểu Cách mạng tháng Tám, Cách mạng tháng Mười hơn. Mười ba năm sống trong chế độ mới của chúng ta, không thấm thía sao được. Từ một người nô lệ, từ một kẻ tù tư tưởng của văn hoá cũ, tôi đã thành một người tự do. Tôi không muốn cái xã hội đã bắt những em bé phải khóc vì buồn, những em bé đòi mẹ nhả cơm ra, những em bé chết đói bám vào cửa kính như ruồi, tôi không muốn nó còn quay trở lại. Ngòi bút của tôi nhọn, có thể góp sức cản đường nó. Khi nó lồng lộn đòi trở lại ở nước anh em Hung-ga-ri, tôi ở xa, vẫn biết mặt biết tên của nó. Tôi không thể phút nào quên được rằng nó còn ở trong miền Nam nước Việt thân yêu của ta!

Những em bé của chế độ ta đã no hơn, ấm hơn, chúng nó hát ca luôn miệng; và chúng nó thông minh, cái thông minh dũng cảm. Tôi coi chuyện em Ngọc như một trong trăm ngàn điển hình của các em đi kháng chiến. Ngọc làm liên lạc ở mặt trận, lúc đầu kháng chiến, bị thương. Bác sĩ phải mổ. Chị y tá thương em quá, ôm lấy đầu em, che mắt em lại. Em Ngọc nói, tỉnh táo: “Chị không cần phải che, hãy để cho em nhìn thấy vết thương của em.”

Ngọc muốn nhìn sự thật căm thù, không muốn trốn. Nhưng khi mẹ Ngọc hay tin, tìm đến thăm, thì Ngọc vẫn hãy còn nhỏ lắm, Ngọc thích làm nũng mẹ, đòi quà.

Chủ nghĩa nhân văn của chúng ta như thế đó. Một em liên lạc khác, không hơn mười ba tuổi, trong khi một toán quân ta, những năm đầu kháng chiến, rút lui lộn xộn, đã ở lại sau trên chiến địa, mò mẫm các bờ bụi, thấy một anh bộ đội bị thương nặng, nằm như người chết. Dốc hết toàn lực, bằng mọi cách, em cố cướp thời gian, cõng đưa anh về căn cứ, và đơn vị đã chữa được anh sống lại. Toàn đơn vị tuyên dương em, hỏi em vì sao đã cứu sống được một người, em trả lời: “Em sờ ngực anh thấy hãy còn nóng, em tiếc…”

“Em tiếc”, đó là chủ nghĩa nhân văn của chủ nghĩa Mác Lê-nin chúng ta!

Chúng ta không bao giờ coi một người còn sống là một “cô lâu mộng”, mà trái lại, chúng ta cố cứu sống lại những cái gì ngỡ là đã chết. Ví dụ như tư tưởng. Chúng ta rất muốn sống lâu năm, đem kinh tế, khoa học, y học để làm dài đời sống con người; nhưng chúng ta không chỉ thấy đời sống là một số lượng ngày khoái lạc cố đếm được càng nhiều càng hay. Chúng ta không quan niệm cái vĩnh viễn theo kiểu sợ già, sợ chết đó. Chúng ta là những người duy vật, nhưng đầy lý tưởng; chúng ta biết cái tinh diệu của đời sống là ở bên trong. Cái tôi của tôi, không cần và không nên huỷ diệt nó như vài nhà tôn giáo Ấn Độ quan niệm. Tôi vui sướng mang cái riêng, nhưng không tôn nó làm bạo chúa, mà hoà nó với cái chung; cái tôi kiểu mới này giàu và mạnh, sinh sôi nảy nở mãi đến hơi thở cuối cùng. Từ lúc hoà nó được với muôn người, tắm nó vào hành động cách mạng, thì nó thành bất diệt.

Vũ trụ của ta cũng vậy; nó không điêu tàn chút nào hết. Nó không quay luẩn quẩn, mà có một lịch sử, một đường tiến. Đầu tiên của loài người, vệ tinh xô-viết đã đem tin vui của Cách mạng tháng Mười vào trong vũ trụ. Con người, mà chủ nghĩa Mác Lê-nin hoàn toàn tin tưởng, đã bắt đầu ra mắt trên sân khấu của vũ trụ rồi!

Cái lạc quan không cùng của chủ nghĩa Mác Lê-nin đã rọi ánh thấu đáo vào tư tưởng tôi. Tôi rất biết rằng tâm trí tôi không phải chỉ có vui, mà luôn luôn có những mâu thuẫn mới, nảy ra trong đó, bắt tôi phải giải quyết. Khi chưa giải quyết được, thì ít hay nhiều, tôi còn buồn. Nhưng buồn chưa phải là bi quan. Mà nếu tôi có bi quan riêng tôi, thì mặc kệ! đời vẫn cứ có hướng lạc quan để tiến. Nhưng mà mình đã nhận định được rằng đời lạc quan tiến, thì mình cũng không có thể bi quan lâu về mình.

Cái vấn đề tư tưởng chính trong văn học là nhà văn có được một niềm lạc quan cách mạng về quốc gia dân tộc, về xã hội, về nhân loại hay không? Cái lạc quan này có đầy đủ lý luận khoa học, chứ không phải cuồng tín; nó dựa chắc chắn vào quần chúng và Đảng; nó không sợ đấu tranh. Do vậy, thực chất của vấn đề bôi đen, tô hồng, theo ý tôi, là vấn đề thái độ đối với Đảng của giai cấp vô sản. Hòn đá thử vàng của một người, trước hết vẫn là thái độ của người đó đối với địch, đối với ta, với những mâu thuẫn trong nội bộ nhân dân.

Trên một con đường gồ ghề, có những người cùng đẩy một chiếc xe bò. Do bản thân chiếc xe bò sức chưa được mạnh − nó chưa phải là một chiếc ô tô − lại do khuyết điểm xếp đặt, lau chùi kém, nó còn đi cà rịch cà tang, và kêu cọc cạch cút kít nhiều quá! Có người nóng tính vừa đẩy xe bò vừa chửi; có những người ráng đẩy cho mạnh hơn, những người này thì thường ít hay kêu om mà gắng nghĩ cách chữa xe; có người buông xuôi tay ra mà đứng bên đường; có người lấy cớ xe sai, nhẩy phóc lên xe ngồi để người khác đẩy mình. Lại có đứa vốn không yêu xe, xúi người ta đến đánh anh cầm càng đằng trước. Ai có lý và ai có lực?

Nhà văn dù có tài mấy, mà như Ho-vơ Phát (Howard Fast) bỏ mặt trận của Đảng trong lúc gay go và địch đang lợi dụng khuyết điểm của ta để tập trung đánh ta, chỉ là một kẻ đào ngũ. Dù là Picátxô (Picasso), hoạ sĩ lừng danh thế giới, đồng chí Picátxô ngày 20 tháng 11 năm 1956, khi cùng chín đảng viên trí thức khác, nằm trong các chi bộ, Đảng bộ khác nhau mà đã gửi thư tập thể thẳng cho các Uỷ viên Trung ương đang họp Ban chấp hành, đòi triệu tập Đại hội Đảng bất thường nhân vì có việc Hung-ga-ri, và ngay hôm sau, thư và tên người đã thấy đăng trên báo tư sản; đồng chí Pi-cát-xô cùng chín đồng chí ấy đã được Trung ương Đảng Pháp công bố bản trả lời chính thức, đồng thời công khai phê bình trước Đảng và toàn dân về việc hành động một cách bè phái và vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ. Một thiên tài lỗi lạc đến đâu cũng không thể coi hơn giai cấp công nhân và Đảng của nó, hơn quần chúng nhân dân, hơn dân tộc. Trong những ngày Đảng Pháp bị bọn phản động tấn công điên cuồng, đồng chí Giô-li-ô Quy-ri (Joliot Curie) phát biểu: Chưa bao giờ tôi thấy tôi thực sự tự do như bây giờ.

Lẽ phải ở với những người dù nóng tính hay đằm tính, tích cực đẩy, chữa, lái chiếc xe bò. Lẽ phải, và cả sức mạnh, ở với những người lao động, xây dựng, chiến đấu.

Chúng ta từ một xã hội cũ và xấu thoát thai ra, nên chúng ta hiện nay vẫn đang còn hai bậc thang đánh giá: những người hưởng thụ nhiều thì ít hy sinh, những người hy sinh nhiều thì hưởng thụ chưa được mấy; chúng ta sẽ làm cho chỉ còn có một bậc thang công minh trong một xã hội không có giai cấp. Trong khi còn chưa đến đó, thì nhiều người vẫn còn lấy sự giành giật tối đa hưởng thụ làm lẽ sống của họ. Nhưng trên tinh thần, lúc nào cũng chỉ có một bậc thang cao cả: là hy sinh.

Sung sướng thay, vinh quang thay những đồng chí đã đến với Đảng từ lúc tối lửa tắt đèn xưa kia, những đồng chí khổ trước thiên hạ, sướng sau thiên hạ! Đáng kính yêu thay, quần chúng trung bình và vĩ đại, bao giờ cũng chịu thương chịu khó như một bà mẹ, có khi trồng cây mà bị bọn láu cá hái quả ăn trước!

Cách mạng tháng Mười đã 40 năm. Cách mạng tháng Tám đã 13 năm. Tôi có thể nói với Đảng của giai cấp vô sản và của dân tộc:

Lên non em cũng theo lên,
Xuống biển em cũng ngồi bên mạn chèo.

Không những ngồi bên mạn chèo, mà trong tay dù chỉ có một cái que cũng thọc xuống nước mà bơi, bơi đến Thống nhất Tổ quốc, Hoà bình thế giới; bơi đến chủ nghĩa Xã hội, bơi đến chân trời Cộng sản.

10-1957