Chủ Nhật, 30 tháng 1, 2011

Chuyện nhà Táo (hay Nỗi oan của một thầy bói)

Theo tích xưa kể Trọng Cao, Phạm Lang đều lần lượt là chồng của Thị Nhi, vì số kiếp éo le rồi cả ba cùng chết trong lửa. Diêm Vương thương mối oan tình mới cho ba người thành thần, chuyên cai quản bếp của các gia đình. Dân gian gọi họ là Táo Quân.

Chuyện ngày nay kể có một lão làm nghề thầy bói, lão này còn kiêm luôn cả nghề thầy cúng, thầy phù thủy… tóm lại là loại cao tay về đường âm. Dân tình đồn lão thầy bói này còn có bằng tiến sỹ tâm linh của Tây Tạng.

 Nhà thầy bói cũng như mọi nhà, có ba Táo Quân, gồm hai Táo ông một Táo bà. Nhờ khả năng giao tiếp với âm thần, nên lão thầy bói có thể trò chuyện với những vị này, đôi khi còn họp hội với nhau chơi tá lả, tình cảm đôi bên thân thiết.

 Tuy mấy vị Táo này thành hồn thành thần từ lâu, nhưng lúc chết vẫn đang độ trẻ trung, lòng trần chưa tuyệt, nhớ lại cái trò tí toáy tí mẻ nam nữ lúc còn tại dương, thèm lắm.

 Một ngày hai Táo ông đem tâm sự ấy nói với thầy bói. Lão này nghe xong, rất thông cảm. Vốn sẵn bản lĩnh bùa chú, lão bèn cho vợ chồng nhà Táo ba cái bùa, bảo ngậm vào miệng thì sẽ có da thịt như người dương trong vài tiếng đồng hồ. Lão thầy bói cũng dặn thêm là việc này phải giữ kín, tuyệt đối không được để Táo bà chửa, vì Ngọc Hoàng mà biết thì sẽ phạt lão. Hai Táo ông đâm phân vân bảo là mấy trăm năm nay sống kiếp thần, những kiến thức phòng tránh chửa đẻ này rất ngu, vả lại nhịn mấy trăm năm rồi, sợ máu quá không kìm được. Hai Táo ông đem chuyện ấy hỏi lại Táo bà thì Táo bà cũng lù mù nốt. Lão thầy bói liền đưa cho hai Táo ông mấy cái bao cao su, hướng dẫn làm như thế như thế…

 Ba vợ chồng nhà Táo ngậm bùa xong, thoắt, biến thành người, hai nam một nữ. Ngay lập tức ba vợ chồng dắt nhau vào nhà nghỉ. Dịch vụ ấy thời này thủ tục đơn giản, cũng chẳng ai hỏi han giấy tờ nhân thân lằng nhằng.

 Hai Táo ông rút thăm phân chia lượt đàng hoàng, rồi mới lần lượt từng vị mây mưa với Táo bà. Mấy thế kỷ ngắm nhau suông như ăn đồ chay, giờ cả nhà mới được ăn mặn, khỏi phải tả độ hoan hỉ của ba vợ chồng. Táo bà mắt chớp chớp mồm đớp đớp kêu “Đã quá! Đã quá!”.

 Theo thứ tự mỗi Táo ông đã xong một hiệp.

 Lúc hai Táo ông chuẩn bị tiến hành hiệp hai thì bất ngờ có tốp người mặc thường phục ập vào phòng, xưng là tổ công an đang làm nhiệm vụ đi kiểm tra hành chính. Cả ba vị Táo khai họ là vợ chồng. Cái lý này xem ra rất khó thuyết phục! Vả lại thời Diêm Vương cho họ thành vợ chạ chồng chung thật, nhưng chỉ phán mồm, chứ cũng không cấp giấy đăng kí kết hôn.

 Mấy viên công an liền kết luận Táo bà đích thị là gái bán dâm, hai Táo ông là khách mua dâm, rồi tách vợ chồng nhà Táo mỗi người một góc.

 Khi tổ công an lập biên bản hai Táo ông tội mua dâm, hai vị cuống, mới khai tốc tộc: tên thì dương nhiên vẫn là Trọng Cao, Phạm Lang, nhưng hỏi đến tuổi thì  hai vị khai đã mấy trăm mà nghề nghiệp lại là làm thần. Mấy gã công an thụi cho hai Táo ông một trận vì tội bướng. Hai vị ức sùi bọt mép.

 Táo bà lúc này đang lõa lồ, một gã trong nhóm công an rút điện thoại di động ra quát Táo bà:

 -       Con này đứng dậy tao chụp kiểu ảnh, nhanh!

 Táo bà hoảng, đứng dậy, tuy thế tay vẫn che vào chỗ kín. Gã công an vừa quay phim vừa quát:

  -       Dang hai tay ra, đ… mẹ mày. Quay ra đây. Chẳng nhìn thấy cái đéo gì!

 Táo bà khóc thút thít.

 Hai Táo ông dẫu bị ăn đòn đau vẫn cắn răng nhịn. Nhưng lúc Táo bà bật khóc vì bị quay phim thì hào khí hai vị này nổi, mới vùng dậy tính ăn thua với mấy viên công an, cương quyết không kí biên bản. Rốt cuộc hai Táo ông bị thụi thêm trận nữa.

 Bỗng một viên công an bới trong thùng rác của nhà nghỉ thấy hai bao cao su đã qua sử dụng, thứ này này đích thị là của hai Táo ông, mới đưa lên cho viên chỉ huy xem. Viên chỉ huy xem xong, liền cho niêm phong hai bao cao su vào túi ni lông, bảo: 

 -        Vật chứng tìm thấy rành rành đây. Lũ này vẫn còn ngoan cố chống đối người thi hành công vụ thì bắt giam lại, cho tòa khép chúng nó vi phạm điều 88, cho tù mất tết!

 May thay lúc ấy cái bùa trong miệng ba vợ chồng nhà Táo vừa tan hết, Táo ông Táo bà vụt biến không tăm tích.

 Lúc về đến nhà thầy bói, Táo bà ôm mặt hu hu khóc. Hai Táo ông thì nhìn thầy bói, mặt hầm hầm không nói không rằng. Thầy bói ngạc nhiên lắm.

 Vợ chồng nhà Táo trở về bếp, thầy bói mới lẻn theo, nghe lỏm thấy hai Táo ông nói chuyện với nhau. Một Táo ông hỏi:

 -        Điều 88 là cái gì hả ông?

 -        Thì thì... thì chắc là luật cấm sử dụng bao cao su lúc giao cấu.

 -        Sao đã cấm mà cái lão thầy bói còn đưa bọn mình dùng?

 Táo bà đang khóc dở, nghe vậy liền gắt:

 -        Thì thằng ấy nó đểu! Nó chơi mình! Sao hỏi ngu thế?

Từ Facebook  Đinh Vũ Hoàng Nguyên


 

Thứ Ba, 18 tháng 1, 2011

Những đoạn văn phong phú đến ngẩn ngơ !

Dưới đây, được trích từ những bài văn có thật, và được đăng trên Phụ san Làng cười, Xuân Tân Mão 2011.

 Văn là người ! Đặc biệt hiện nay, đào tạo học sinh về môn văn như thế nào mà có thể thấy được những ngu ngơ, tội nghiệp và phong phú của các em. Biết làm sao ???

 Đề:      Em hãy phân tích tấm lòng người mẹ của bà cụ Tứ trong chuyện “ Vợ nhặt” của nhà văn Kim Lân.

 Trong cuộc sống sinh hoạt đời thường, hàng ngày chúng ta đã từng thưởng thức rất nhiều loại lòng như lòng lợn, lòng gà, lòng vịt, . . . chúng đều rất ngon và có vị riêng biệt khác nhau, nhưng tất cả đều không thể bằng lòng mẹ.

 Đề:      Tả đường đến trường 

Con đường từ nhà đến trường em dài 2 mét. Ra khỏi ngõ, em rẽ phải đi qua quán bà Xuân, rồi rẽ trái đến quán ông Vịnh là rẽ trái tiếp, đi thẳng là tới.

 Đề:     Tả người thầy em yêu quý nhất

Thấm thoắt đã ba mùa hoa ban nở, thầy giáo phải tạm biệt chúng em để về xuôi. Cả làng cả bản đứng tiễn thầy vô cùng ngậm ngùi. Riêng em đứng nhìn theo thầy cho đến khi thầy xa dần, xa dần, đến khi nhỏ bằng con chó em mới quay lại bản.

 Đề:     Tả chú thương binh:

"Gần nhà em có một chú thương binh, chú bị cụt đầu, sáng nào chú cũng đi qua nhà em ăn sáng . . . "

Đề:     Tả con gà

 Nhà em có 1 con gà. Nó là giống gà Đông Cảo. Nó to bằng con gà gi. Nó nặng từ 8-10 kg..."  => chả hiểu nó tả giống gà gì.

Cứ sáng sớm thức dậy, con gà trống nhà em nó đều nhảy phốc lên cây rơm, gáy ò ó o. Gáy xong một hồi dài nó lấy hai cánh vỗ phành phạch vào mông đít.

 Đề:     Tả anh bộ đội.

Anh bộ đội cao khoảng 1,20 m, súng AK dài 1m rưỡi.

Đề:      Tả cây chuối.

Nhà em có cây chuối rất to, chiều nào em cũng leo lên cây chuối ngồi hóng mát. Khi em leo lên, cành chuối rung rinh.

 Đề:      Tả cảnh sân trường trong giờ ra chơi.

 Trống đánh tùng . . . tùng . . .. Các bạn ùa ra sân trường như bầy chim vỡ tổ. Chỗ này các bạn gái nhảy dây, chỗ kia các bạn trai đá cầu, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng chưỡi “đ. mẹ “.

 Đề:      Tả em bé.

 Gần nhà em có một em bé rất dễ thương, vì hay bị té nên đầu em bị móp.

 Đề:      Em hãy miêu tả mùa Xuân.

 Mùa xuân ở quê em mở rất nhiều hội. Những ngày ấy trên đường có rất nhiều các ông các bà tay cầm ô đen ô đỏ đứng nói chuyện râm ran như bầy chim líu lo gọi mẹ.

 Đề:      Đặt câu hỏi với vần: ôm, ốp.

 Mẹ em tát em đôm đốp.

 Đề:      Đặt câu về phần gieo âm tiết.

 Có con trâu, bị ruồi bâu. Có con chim, bị vỡ tim.

 Đề:      Miêu tả về bố.

 Bố em có một hàm răng vàng, hàm răng vàng luôn chỉ bảo em những điều hay lẽ phải.

 Đề:      Tả chuyện trong gia đình.

 Em gái của em hồi đi học lớp 1 hay lớp 2 gì đó nhưng dốt lắm không biết chữ gì hết. Một hôm bố mẹ kiểm tra bắt nó đọc bài anh Kim Đồng xem. Nó không biết đọc nhìn cái hình có anh Kim Đồng chạy có con chim bay trong hình nó đọc là: “ Anh Kim Đồng đi liên lạc . . . vụt chim . . . vụt chim “.

 Đề:      Tả ông nội.

 Nhà em có nuôi một ông nội, ông nội suốt ngày chẳng làm gì cả chỉ trùm chăn ngủ, đến bữa ăn ông ló đầu ra hỏi:  Cơm chín chưa bây ?

 Đề:      Tả một dụng cụ lao động.

 Chiếc xẻng nhà em có rất nhiều công dụng, để hốt rác, và còn dùng để xúc ( . . . .) nữa.

 Đề:      Hãy tả hình dáng và tính tình một cụ già mà em rất kính yêu.

 Hình dáng của bà nội rất là thấp, được hai mét rưỡi dáng đi rất chậm chạp, mắt thì lừ đừ ít thấy gì nữa. Tính tình cụ già rất là bực bội. Khi bà nội cười liền nhe mầm răng ra còn được ba bốn cái gì mà thôi.

 Con mắt của bà tròn như hòn bị, mũi có hai cái lỗ, cụ già có hai cái tai, tóc của bà đã bạc phơ. Cổ ngắn gọn, thân của bà 2, 3 thước, bà có hai cái tay, có hai cái chân.

 Bà cụ ngoài 40 tuổi. Hình dáng bình thường, chiều rộng ba mươi, chiều cao một mét sáu.

 Khi cười miệng bà em móm mém như miệng cái hố.

 Khuôn mặt ông bầu bĩnh, đôi mắt ông như mắt bồ câu trắng, dáng đi của ông rất hoang thai và cái miệng của ông như trái tim rất mãnh liệt.

 Ông của em dài bằng 1 mét và không mập.

 “ Công cha như núi Thái sơn,

Lòng mẹ như nước trong người chảy ra “.

 ( Trích một số bài “ Tập làm văn “ quá phong phú, hihi . . .!)

 

Chủ Nhật, 16 tháng 1, 2011

TỰ ĐIỂN VUI VỀ VỢ



Mới đây, tổ chức đàn ông thế giới đã xuất bản một
 cuốn sách dày ba mươi tập, nhằm giúp cho các
 nhà nghiên cứu hiểu rõ hơn về phụ nữ, một phạm
 trù phức tạp nhất của hành tinh .


Chúng tôi xin lần lượt trích đăng một số chương
 trong đó, để các chàng trai tội nghiệp khỏi bỡ ngỡ
 và có một số kiến thức cần thiết để sống sót .


CHƯƠNG I: SỰ KHÁC NHAU GIỮA PHỤNỮ
 VÀ NAI

1. Nai ngơ ngác suốt đời. Phụ nữ chỉ ngơ ngác khi
 cần ngơ ngác .

2. Nai không bao giờ giả nai. Còn phụ nữ thường
 làm thế .

3. Nai có sừng toàn đầu. Phụ nữ có sừng trong ánh
 mắt.

4. Nai ăn cỏ . Còn phụ nữ thỉnh thoảng ăn nai .

5. Gặp tai nạn, nai biến thành khô nai. Còn gặp tai
 nạn, phụ nữ biến thành … mít ướt ..

6. Nai chạy theo đàn. Phụ nữ cũng chạy theo đàn,
 nhưng không phải đàn nai.

7. Nai nhảy tung tăng. Phụ nữ đi tung tăng .


CHƯƠNG II: SỰ GIỐNG NHAU CỦA PHỤNỮ
 VÀ CỌP

1. Cọp gầm. Phụ nữ cũng gầm.

2. Cọp uyển chuyển. Phụ nữ mềm mại .

3. Trẻ con đứa nào cũng sợ cọp và đứa nào cũng
 sợ mẹ mìn, mặc dù cả đời có khi không nhìn thấy .

4. Cọp được gọi là ông ba mươi, Phụ nữ được gọi
 là sư tử.

5. Cọp nổi tiếng về sự oai vệ . Phụ nữ nổi tiếng về
 sự quý phái.

6. Cọp vẫn quan tâm tới móng. Phụ nữ cũng vậy .

7. Cọp nổi tiếng về da. Phụ nữ nổi tiếng về áo
 quần.

8. Cọp đôi lúc chỉ vồ chứ không ăn. Phụ nữ đôi khi
 chỉ yêu mà không lấy .


CHƯƠNG III: SỰ KHÁC NHAU GIỮA PHỤ NỮ
 VÀ KHẨU SÚNG

1. Súng chỉ nổ khi có người bóp cò. Phụ nữ có thể
 tự khai hỏa .

2. Súng có thể bắn từng viên. Phụ nữ có thể trở
 thành súng máy, bắn hàng loạt .

3. Khi nguy hiểm người ta mang súng bên mình.
 Khi hạnh phúc người ta cần phụ nữ

bên mình.

4. Súng có thể cướp cò. Phụ nữ có thể nói mà
 không báo trước 
.
5. Ðầu súng có lưỡi lê. Ðầu phụ nữ có cái kim kẹp
 tóc.

6. Ðàn ông có thể ra đi với một khẩu súng, và cũng
 có thể ra đi với một cô gái .

7. Số đàn ông bị thương vì súng luôn ít hơn số đàn
 ông bị thương vì phụ nữ .

8. Súng có thể hết đạn. Phụ nữ chả bao giờ .

9. Ta xách súng. Còn phụ nữ xách ta.


CHƯƠNG IV: SỰ GIỐNG NHAU VÀ KHÁC
 NHAU CỦA PHỤ NỮ VÀ MỘT CON SÔNG

1. Sông đôi khi không biết đâu là bờ. Phụ nữ cũng
 thế .

2. Biết bơi đôi lúc cũng chết. Hiểu phụ nữ đôi lúc
 còn chết nhanh hơn.

3. Sông êm đềm. Phụ nữ phẳng lặng.

4. Sông cuốn trôi mọi thứ khi ta xuống nước. Phụ
 nữ cuốn trôi mọi thứ khi ta vẫn ngồi trong nhà.

5. Sông có thác. Phụ nữ có cơn .

6. Sông mát mẻ. Phụ nữ tinh khiết.

7. Sông lấp lánh dưới ánh trăng. Phụ nữ lấp lánh
 dưới ánh đèn.


MẸ VÀ VỢ: GIỐNG VÀ KHÁC NHAU

- Mẹ nuôi ta lúc ta còn bé, ta ốm, mẹ mua phở bắt
 ta ăn; vợ nuôi ta lúc ta đã lớn, ta khoẻ, vợ đe ta
 "đừng có mà chán cơm, thèm phở!".


- Khi ta bé, ăn thêm bát cơm thì mẹ mừng cho ta
 chóng lớn; khi ta có vợ rồi, uống thêm cốc rượu
 thì vợ lo ta chóng... xỉn!


- Mẹ cho ta tiền đi cắt tóc, dặn cắt ngắn cho mát;
 vợ không cho ta tiền đi cắt tóc, ta đi cắt tóc thì nẹt
 ta đừng có vào "gội đầu thanh nữ" mà... lôi thôi.



- Mẹ bắt ta học thêm để có thêm kiến thức là thứ
 vô hình cho vào đầu ta; vợ bắt ta làm thêm để có
 thêm thu nhập là thứ hữu hình cho vào... túi vợ.


- Chưa lấy vợ, đi làm về đưa tất cả lương cho mẹ,
 mẹ còn bớt lại cho để ta tiêu vặt; lấy vợ rồi, lĩnh
 lương về vợ lấy tất cả, chẳng bớt lại cho ta đồng
 nào!


- Ta thương mẹ, tranh rửa bát, mẹ không cho, bảo
 ta tập trung thì giờ vào học tập; ta dựa vợ, lỉnh
 không rửa bát, vợ không cho, bảo không rửa thì
 bữa sau... ăn bốc !


- Khi ta chưa có vợ, mẹ thấy cô nào xinh xắn đến
 nhà đều nhắm xem có thể chọn làm dâu được
 không; khi ta có vợ rồi, vợ thấy cô nào xinh xinh
 đến nhà đều nghi là "đối thủ".


- Mẹ sợ mất sớm, sợ ta côi cút; vợ sợ sống lâu, già
 xấu đi, ta lại muốn... dì hai ! 


- Ta lớn rồi mà mẹ vẫn coi ta như còn bé; ta già rồi
 mà vợ vẫn bắt ta như lúc trẻ trai.


- Mẹ chết trước ta, ta thương nhớ, sau có nguôi
 ngoai nhưng không tìm mẹ khác; ta chết trước vợ,
 vợ thương nhớ, sau nguôi ngoai có thể tìm chồng
 khác.