Thứ Tư, 10 tháng 3, 2010

Thật, Giả

Cách đây mấy ngày, lên facebook. Đọc mấy dòng của đứa cháu, con gái người bạn xưa : " Trong cuộc sống có nhiều cái tác động làm cho mình không được sống đúng với bản chất của mình… làm người ta hiểu lầm về mình! Giá mà được sống như những gì mình muốn, mình nghĩ ! " . Ôi, cháu tôi, đã gần 30, đã 2 mặt con và đang hạnh phúc mà sao cảm thán quá vậy ? Hichic, nói vậy thôi chứ cháu than thở quá đúng. Nếu cháu sống thật như cháu nghĩ thì liệu cháu có tồn tại ở xã hội này được không? xã hội mình lâu nay đã bao giờ cho ai nghĩ, nói với nhận thức của mình. Tất cả là trong khuôn phép theo định nghĩa của lãnh đạo con à. Sống thật là dành cho người thân, bạn bè chí cốt.....còn với xã hội thì giả đi con nhé, thấy trên thích sao thì mình như thế? Đến "Vua" mà cũng phải theo ý Thiên triều cơ mà. Ngồi tư lự mà nghĩ về mình, mình sống thế nào?

Nhớ cách đây 2 năm, 2008 mình được mời về trường dự lễ kỷ niệm 30 năm Ngày ra trường của lớp tổ chức. Lớp ACC 73, ĐHBK TP HCM. Ban liên lạc lớp gửi giấy mời với chủ đề Ngày ra trường và hành trang 30 năm. Nghe nói đợt này đông bạn về dự, từ bắc chí nam, chắc vui lắm đây. Cứ tụ tập là vui mà, chả gì cũng 30 năm ra trường. Vào chưa ấm chỗ thì Thanh gọi hỏi vào chưa ? và đề nghị mình phát biểu ngày mai, ngày kỷ niệm của lớp, có mặt đông đủ các thầy cô cũ. Nó nói thêm tao đề nghị mày vì mày ra khỏi ngành nên xem hành trang mới và cũ có gì liên quan. Suy nghĩ và nhận lời và cũng nói biết gì mà phát biểu. Buổi lễ ngày hôm sau tổ chức trang trọng, có lớp trưởng cũ, có đầy đủ ban cán sự. Đặc biệt có thầy cô giáo cũ rất đông. Gặp nhau tay bắt mặt mừng, vui cười...Sau khi khai mạc và đến phần phát biểu, mời đại diện học trò cũ là mình phát biểu đầu tiên. Quả thật nhận lời nhưng vẫn không biết nói gì ? Mình vẫn phải đứng lên và nói : "  Khi nhận được giấy mời với chủ đề rộng như vậy, tôi có hỏi tại sao chủ đề rộng thế và nếu phát biểu thì quả thật không biết nói về cái gì? Anh Thanh mời tôi với lý do tôi ra khỏi ngành nghề mà mình học trong 4 năm đại học thì hành trang ra sao? Thực ra kiến thức học của mấy năm đại học làm sao mà đủ cho với cuộc đời này, huống hồ lại chuyển ngành khác thì hoàn toàn đâu có áp dụng chuyên môn . Nhưng mấy năm đại học tôi vẫn thấy thật có ích, vì cách dạy của mấy thầy là dạy cho biết cách đọc sách, biết cách tìm kiến thức ở trong xã hội.....cho nên chuyển ngành thì cũng không phải là cái gì ghê gớm lắm. Biết cách đọc sách trên nền tảng đã được trang bị là làm được thôi mà. Hôm nay, sau 30 năm ra trường tự nhiên tôi muốn nói là cái gì rút ra được sau tuổi này mà tâm đắc nhất ? đó Sống thật, vâng tôi muốn nói Sống thật. Làm sao mà mình sống như mình suy nghĩ và nếu vì một lý do nào đó mà không thể được thì cũng phải cảm nhận đó là ta đang sống giả dối. Nếu có cơ hội thì ta phải gạt những cái phù phiếm đi, những cái giả dối đi. đó là điều tôi muốn nói hôm nay. Tôi nghĩ điều đấy không dễ dàng trong xã hội này, ngay ở đây tôi nghĩ chỉ mấy thầy cô giáo về hưu là được sống thật, nhưng cũng chưa chắc vì khi về khu phố rồi mấy thầy phải ngồi họp, lại phải bình bầu Gia đình văn hoá này, khu phố văn hoá này hoá này, nó rất vô vị nhưng rồi vẫn phải làm đấy thôi...."

Cuối buổi mấy đứa bạn ra bắt tay và nói, mày nói rất đúng nhưng vì mày là dân cách mạng nên nói thoải mái chứ bọn tao trong này đâu có nói được. Olala, sau ba mấy năm giải phóng mà những thằng bạn tôi vẫn như xưa, nghĩa là vẫn nghĩ chỉ có dân bắc mới có quyền nói, chỉ có dân được coi là cách mạng mới nói hay sao? Thàng bạn Bí thư chi đoàn cũ gặp lại cười cười và nói tao vẫn thấy mày như xưa và vẫn thế, vẫn thẳng thắn và coi khinh những cái cái gọi là phù phiếm đó. Thật ra hồi đầu bọn tao cũng ngạc nhiên là cái thằng Hà nội vào mà sao như thế ? sau cuộc sống cho chúng tao hiểu mày, mày nằm trong chăn nên mày hiểu quá rồi mà. Thằng bạn Bí thư này sau này bỏ dạy Trường Đại học và về làm ông chủ tiệm Vật liệu xây dựng và giầu sụ. Đi tây đi tàu như cơm bữa.

Trong bữa nhậu liên hoan, mấy thầy giáo đến chúc mừng và cám ơn. Có cả ông Khoa trưởng hiện tại, tuổi nhỏ hơn mình và tâm sự, tôi thật sự thấm thía và có lẽ tôi phải giáo dục học trò như thế nào thôi. Tôi cười mà nói, anh nói thế thôi, khó lắm, không đơn giản mà. Lớp trưởng cũ kêu gọi anh em có câu chuyện nào kỷ niệm khó quên thời sinh viên kể ra cùng bạn bè và các thầy cùng nghe. Tôi kể chuyện thời đó tôi có chuyện này, hôm nay có thầy Phạm Phụ và em nhớ mãi đó là bộ môn Thủy năng của thầy. Thời đó em là học sinh yếu nhất lớp, vì là học sinh miền bắc chuyển vào và nhẩy cóc lên 1 năm. Đáng lẽ em khóa 74 mà học cùng 73, chưa kể học trò trong này cày dữ dội mà bọn em lại ham chơi như dân bắc. Thế mà môn thầy em được 10, dạ thưa thầy là hôm đó em quay phim đó ạ. Cả bọn cười ầm ầm và các thầy cười nghiêng ngả...Đó, em sống giả, gian dối thì được thế, sống thật thì chắc lại 4,5 thôi...

Làm sao cho Thật hết nhỉ....Làm sao cho Giả không còn nhỉ ....?

 

10 nhận xét:

  1. Sống thật chắc đã trở thành hiếm hoi hơn những thú diệt chủng. Mọi người đang mong chỉ có 1 ngày THẬT thôi mà chắc cũng không xong. Chúc bác 1 cuối tuần ... thật thà.

    Trả lờiXóa
  2. Cuộc sống thì muôn màu ...thật giả cũng khôn lường phải không ? Giá trị thật của cuộc sống bây giờ đang dần bị trôi tuồn tuột và hậu quả của nó ...là cái mà xã hội đang phải gánh chịu . Mong sao không còn những câu hỏi như TB đặt ở cuối bài viết : Làm sao cho Thật hết nhỉ....Làm sao cho Giả không còn nhỉ ....?

    Trả lờiXóa
  3. Mong sao mong sao ! Cám ơn gioheomay ghé thăm và để lại lưu bút.

    Trả lờiXóa
  4. hom qua, đọc blog bác, mới biết bác già "khú đế" vậy .. hic hic hic vậy từ nay xưng cháu cho nó "kính lão đắc thọ" hả bác...bác học BK Tp HCM ạ? trường đó toàn người giỏi bác à...

    Trả lờiXóa
  5. Hahaha, mới ngoài 50 mà con bé cho là"già khú đế". Nghe nói mà "giận" chưa ? cháu cũng phải nhưng em thì hay hơn vì nó đúng với xã hội. I & You mà. BK TP HCM trước là Bách khoa Phú thọ nên đúng là toàn người giỏi, chỉ có "bác" đây là người kém nhất mà lọt vào đó. Hihihi, nguocdonglichsu có những tình cảm hay lắm đó. Phát huy nhé em.

    Trả lờiXóa
  6. trời, tình cảm gì hay mà phát huy hả bác binhbonghue... thằng em trai của em nó cung hoc trường bác í, ngày xưa nó giỏi giang là thế, bi giờ nó lazy kinh khủng luôn...

    bác mà k khú đế nữa chứ ai là trẻ,.. hehhe có người thua bác cả giáp, em gọi là chú già... thì bác đây em phải gọi là bác già... hehe

    Trả lờiXóa
  7. Hahaha, con nhỏ vui thật. Tình cảm với đồng nghiệp và rộng hơn nữa là với đồng loại đó. Gọi sao cũng được, đâu có vấn đề gì, nhưng nghĩ cũng tức há ? Tức đời, tức tuổi, chửi đổng lên mẹ cha cái tuổi già. Hahaha! Vui vẻ nhé nguocdonglichsu

    Trả lờiXóa
  8. hahhaha... Nghĩ cũng tức.. hahah coi bộ nhiều người đọc blog mình rồi suy ra cái tâm sự của người khác quá há.. hahah cái này mới tức... chứ hok có tức đời nha.. tức tưởi nha.. hahhaa

    k tức.. k tức.. chỉ thấy chả biết thấy gì..

    Trả lờiXóa